Xã hội

“Phượt cột mốc” ở Bình Liêu

Cung đường tuần tra biên giới phía Tây huyện Bình Liêu, tỉnh Quảng Ninh chắc chắn sẽ mê hoặc các “phượt thủ”, bởi nó không chỉ đưa chúng ta đến với các cột mốc biên giới đã được cắm, mà còn không quá lắt léo khó đi. Khi thì băng qua núi non trùng điệp, lúc lại xuyên những vạt rừng quế, rừng hồi hoặc dạo quanh những thửa ruộng lúa lên xanh mướt...

Các “phượt thủ” chinh phục đỉnh Cao Xiêm. Ảnh: Nguyễn Trọng Văn

Người Bình Liêu đầu tiên mà chúng tôi tiếp xúc là Chu Xuân Cường, 23 tuổi. Cường là người dân tộc Tày, mới tốt nghiệp Trường Trung cấp Y của tỉnh, nhưng chưa xin được việc làm. Cậu chủ động chào ra mắt cả đoàn bằng một cung cách khá tự tin. Tôi bèn hỏi kiểu như trêu đùa: “Cường nhà ở xã Tình Húc, thế cháu đã trèo lên tới đỉnh Cao Xiêm chưa?”. Tôi im lặng và hy vọng sẽ nhận được câu trả lời là “chưa”, bởi chính tôi đã có 10 năm, từ đầu năm 1976 đến hết năm 1985, cùng đơn vị đóng ở đây, nhưng như chỉ thấy đó là một đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ mà chưa bao giờ đặt chân tới.

Thay vì câu trả lời “có” hay “chưa” thì Cường hoạt hẳn lên. Mắt cậu hướng lên núi Cao Xiêm (cao 1.429m, từng được ví là “nóc nhà của tỉnh Quảng Ninh”) và nói: “Hôm 30 tháng 4 năm ngoái, chúng cháu đã lên đỉnh núi. Hôm đó, chúng cháu dự định dựng cạnh cột mốc độ cao trên đỉnh Cao Xiêm một cột cờ bằng sắt có chân đế bê tông. Có lá cờ Tổ quốc tung bay hằng ngày trên đó chắc sẽ nhiều người lên Cao Xiêm du lịch khám phá và chinh phục độ cao, chú ạ. Vậy mà huyện không đồng ý. Việc ấy được giao cho Huyện đoàn Bình Liêu. Chẳng hiểu sao đến giờ, ý tưởng này vẫn chưa thực hiện được”.

Cường lim dim mắt, lẩm nhẩm có vẻ tiếc “vụ” này rồi đề xuất: “Hôm nay, cháu sẽ đền chú một tua hay lắm. Gọi là “tua phượt cột mốc”.

Vừa tới chân đỉnh núi có độ cao độ 800m ở bản Phạt Chỉ, xã Đồng Văn, nơi cột mốc biên giới quốc gia số 1327, giữa khung trời bát ngát, chúng tôi gặp Thượng úy Lý Thái Giang. Chàng sĩ quan Biên phòng sinh năm 1979 này có tác phong xởi lởi. Anh bước nhanh lên xe và sau khi đã “yên vị” thì bắt đầu “mở máy”. Những câu chỉ dẫn có “tính bắt buộc” đối với mọi du khách nhanh chóng được Thượng úy Giang đưa ra. Đó là vấn đề an ninh nơi biên giới, vấn đề chủ quyền quốc gia của ta, của bạn và cả vấn đề về môi trường tưởng chừng không liên quan nữa.

Giang không phải là người Bình Liêu, anh nhà ở thành phố Hạ Long, nhưng vẻ như “chàng Biên phòng” này còn hiểu “đường đất” Bình Liêu nhiều đến nỗi ngay cả người gốc Bình Liêu cũng “chào thua”. Thượng úy Giang cùng người bạn đồng nghiệp đang trên đường thực hiện nhiệm vụ, thấy chiếc xe chở đoàn chúng tôi dừng lại hỏi đường lên cột mốc 1327 thì tới “làm việc”. Thượng úy Giang gọi điện báo cáo cấp trên và được chỉ định “làm hướng dẫn viên du lịch”.

Thượng úy Giang giơ tay ra hiệu cho mọi người chú ý, anh nói: “Các chú, các cô và các anh, chị lên tham quan cột mốc sẽ thấy tự hào, bởi lên tới đó nhìn Tổ quốc mình rất đẹp. Tha hồ ngắm cảnh và chụp ảnh. Có một yêu cầu là không được xả rác. Cũng có nhiều bạn trẻ đi phượt lên đây ăn uống xong rác bỏ bừa bãi. Chúng tôi vừa làm công tác tuần tra, đảm bảo an ninh lại vừa phải… dọn rác”.

Đúng như Chu Xuân Cường “hứa đền”, có lên tới cột mốc 1327 mới thấy hết cái thú vị của “phượt cột mốc”. Kể từ khi hai nước Việt Nam và Trung Quốc tiến hành cắm mốc biên giới xong, đến nay thì du khách lên thăm cột mốc mỗi ngày mỗi nhiều. Ban đầu như là sự “tò mò” của mấy thanh niên trong xã, trong huyện. Rồi du khách đến ngày một nhiều hơn. Tua du lịch “phượt cột mốc” hình thành một cách tự nhiên và bỗng chốc thu hút.

Tôi hỏi Cường: “Phượt thủ là người trong huyện à?”. Cường cười to làm tôi hơi ngượng: “Người khắp nơi chú ạ. Thanh niên Hà Nội lên đây phượt nhiều lắm. Như các cô, các chú hôm nay”. Thấy mình “hơi quê”, nhưng tôi nói vớt: “Các chú hôm nay không có cháu đưa lên thì làm sao biết được. Chú hỏi là hỏi vì sao có nhiều người biết “phượt cột mốc” mà lên kia”. Chu Xuân Cường lại cười: “Lên phây búc là biết hết, chú à”.

Thì ra những tấm ảnh mà Cường cùng các bạn của mình đưa lên mạng xã hội đã “tạo nên làn sóng rủ rê” các phượt thủ khắp nơi. Những tấm ảnh giản dị, tự nhiên nhưng lại rất có “ý thức” là thế. Cường mở điện thoại đưa cho tôi xem. Tôi giật mình, đó là những tấm ảnh mà Cường cùng các bạn của mình chụp giữa chót vót trời cao. Nhưng nụ cười tươi trên những gương mặt roi rói và đặc biệt là họ đều chung một màu áo nền đỏ với ngôi sao vàng. Những “lá cờ” Tổ quốc được tuổi trẻ khoác lên người đã nói lên niềm tự hào chính đáng. “Vậy là thanh niên các nơi thấy thích quá cũng làm theo?”. Chu Xuân Cường bẽn lẽn “Vâng”!

Cũng phải nói thêm rằng, vùng biên giới ở huyện Bình Liêu nói riêng và tỉnh Quảng Ninh nói chung có thuận lợi hơn các huyện biên giới ở các tỉnh khác. Rừng sát biên không rậm rạp, núi không cao quá và thường là những ngọn núi chỉ có cỏ cây lúp xúp, sông suối nhỏ, lại thêm hệ thống giao thông vô cùng tiện lợi nên việc đi lại cũng dễ dàng. Bên cạnh đó là cảnh quan thông thoáng với một tầm nhìn “mê ly”, khiến người “thờ ơ” nhất cũng phải chụp vài kiểu ảnh. Hôm chúng tôi lên cột mốc 1327 là một ngày trời đẹp. Nắng lên cao, mây trắng chờn vờn sà ngang dãy núi phía xa xa. Một khung cảnh yên bình và thơ mộng đến không thể cầm lòng được.

“Cột mốc 1327 này là cột mốc chung, nghĩa là người Việt Nam và người Trung Quốc đều có thể lên đến đây được?” - Tôi ngập ngừng hỏi, Thượng úy Lý Thái Giang đáp luôn: “Vâng, chú à. Lên đây, nhưng người nước nào, đứng, đi trên nước ấy thôi. Bước qua biên giới là vi phạm chủ quyền đấy. Nhưng chúng cháu mới thấy chỉ có người Việt Nam mình lên đây tham quan du lịch thôi”.

“Tuy gọi là “phượt cột mốc”, nhưng suy cho cùng thì việc các bạn trẻ hiện nay rất ưa thích hình thức du lịch trải nghiệm gắn với việc “tham quan các cột mốc biên giới” là cách tiếp thu trau dồi kiến thức lịch sử, văn hóa, địa lý, kiến thức về thiên nhiên môi trường dễ dàng, dễ hiểu, dễ nhớ nhất. Đồng thời, đây cũng là hình thức để tuổi trẻ cùng ôn lại truyền thống chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc để từ đó noi gương cha anh trong cuộc sống hiện nay một cách thiết thực nhất. Qua đó, tuổi trẻ sẽ tự giác hòa vào công cuộc bảo vệ Tổ quốc một cách tự thân nhất. Tin rằng nó sẽ trở thành một nét đẹp, góp thêm sự phong phú vào đời sống xã hội nông thôn, miền núi, biên giới hiện nay” - Thượng úy Lý Thái Giang chia sẻ.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh và chợt nhận ra rằng: Chinh phục độ cao, du lịch tự nhiên, du lịch trải nghiệm, suy cho cùng có cái hay của nó. Cái hay nhất như tôi đã biết là tuổi trẻ hiện nay đâu chỉ có khát khao thể hiện mình mà sâu thẳm là một tình yêu đất nước, tình yêu thiên nhiên và khát vọng tuổi trẻ đã thôi thúc họ. “Phượt cột mốc”, ban đầu chỉ là sự “tò mò” hay là sự “tự tìm hiểu” của các bạn trẻ Bình Liêu. nay đã trở thành một trào lưu mới trong du lịch.

Tác giả bài viết: Nguyễn Trọng Văn

Nguồn tin: www.bienphong.com.vn

Nguồn tham khảo: Báo Mới
LIKE (THÍCH) QUANGNINH24H.VN ĐỂ CẬP NHẬT TIN MỚI

BÀI MỚI ĐĂNG CÙNG CHUYÊN MỤC

BÀI ĐỌC NHIỀU CÙNG CHUYÊN MỤC